Trong tĩnh có động.


Tôi thôi đợi nữa.

Tôi chọn không đợi nữa.

Trong một chừng mực, khả năng có thể, và xem xét thứ tự ưu tiên, thì cái gì thích/muốn là tôi làm. Thôi không đợi: khi nào nhiều tiền hơn, khi nào rãnh rỗi hơn, khi nào có bạn đi cùng....khi nào đó không phải bây giờ.
Mọi thứ đều biến đổi, như những đám mây trên trời từng giây đồng hồ hợp và tan và trôi đi. Điều gì trong tầm tay thoáng chốc đã không còn. Yêu thương, cơ hội, sức khoẻ, thời gian, sự "thích" của bản thân, có thể bây giờ tôi thích đấy nhưng rồi hai ngày ba ngày nữa thì chưa biết được. Nên cái gì được thì làm thôi. Ăn món nào đấy, mua sắm gì đó, đi đâu đó hay gặp người nào. Hoặc là một mình.

Rồi cũng qua vậy thôi.


Comments 1


i vote for you vote for me also lets support each other

02.10.2019 14:31
1